1998 – TRUNG QUỐC ĐỊNH DANH BẤT ĐỘNG SẢN, VÀ TỪ ĐÓ BẮT ĐẦU MỘT “THỜI ĐẠI TÁI TẠO ĐỘNG LỰC XÃ HỘI”
1998 – TRUNG QUỐC ĐỊNH DANH BẤT ĐỘNG SẢN, VÀ TỪ ĐÓ BẮT ĐẦU MỘT “THỜI ĐẠI TÁI TẠO ĐỘNG LỰC XÃ HỘI”: 20 NĂM THAY ĐỔI SỐ PHẬN CẢ QUỐC GIA (Sau khi đã KẾT THÚC THỜI KỲ DÂN SỐ VÀNG)
CON ĐƯỜNG PHỔ BIẾN KHIẾN NHIỀU GIA ĐÌNH “NỘI ĐÔ” BỊ BẦN CÙNG HÓA CHỈ SAU MỘT THẾ HỆ.
—-//—-
Trung Quốc bắt đầu định danh/đăng ký thống nhất bất động sản từ năm 1998 — mốc gắn với Luật Quản lý Đất đai sửa đổi (1998) và loạt quy định triển khai sau đó.
Tóm tắt cho dễ nắm:
- 1998: Trung Quốc chuẩn hóa đăng ký quyền sử dụng đất – quyền sở hữu nhà (định danh theo thửa, theo chủ).
- 1998–2003: Hoàn thiện hệ thống đăng ký – cấp chứng nhận – định giá – thế chấp → BĐS trở thành tài sản thế chấp chuẩn cho tín dụng.
Hệ quả:
- Tín dụng chảy mạnh vào BĐS
- Giá nhà đất bước vào chu kỳ tăng dài hạn
- BĐS trở thành trụ cột tăng trưởng của Trung Quốc trong hơn 20 năm (tỷ trọng của Bất động sản trong GDP tăng từ 10% lên 30% )
Nói ngắn gọn: định danh BĐS là điều kiện cần để “nâng hạng” thị trường. Trung Quốc làm từ 1998 → bùng nổ sau đó.
***
TUY NHIÊN CƠ HỘI LÀM GIẦU LỚN NHẤT THUỘC VỀ CÁC CHỦ ĐẦU TƯ (nhờ sự bùng nổ về số lượng các Đại Dự Án)
còn Tầng lớp Bị NGHÈO ĐI NHANH NHẤT CHÍNH LÀ “Cư Dân Nội Đô” – tức là Tầng Lớp “Nhà Giàu Cũ” chứ không phải dân ngoại ô và dân tỉnh đâu nhé.
—//—
ĐIỀU NÀY LÀ CẦN THIẾT ĐỂ TÁI TẠO ĐỘNG LỰC XÃ HỘI SAU KHI THỜI KỲ DÂN SỐ VÀNG ĐÃ CHẤM DỨT.
Lý do là bởi vì trước đó Khi đất nội đô tăng giá mạnh trong giai đoạn đầu, một hệ quả xã hội rất đặc biệt xuất hiện. Người sở hữu nhà đất ở trung tâm Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu… chỉ cần giữ tài sản là giàu lên. Cho thuê cũng đủ sống. Con cái sinh ra đã ở vạch đích. Chỉ cần 1 dãy nhà trọ, 1 toà chung cư mini cho thuê là bằng lương của hàng chục người đi làm. Trong khi đó, người ngoại tỉnh nhìn vào thấy khoảng cách quá lớn, động lực phấn đấu của một bộ phận xã hội bắt đầu bị triệt tiêu. Đô thị giàu lên, nhưng xã hội dần ì lại.
Và đó là lúc Trung Quốc bước sang GIAI ĐOẠN HAI CỦA PHÁT TRIỂN ĐÔ THỊ – giai đoạn “Quy Hoạch Lại lần 2” mà rất nhiều người không kịp hiểu, và càng không kịp chuẩn bị. Nội đô bắt đầu bị quy hoạch lại. Nhà phố, Nhà ngõ Nội Đô , lượt bị đưa vào diện nghiên cứu lập đồ án quy hoạch để chỉnh trang, giải phóng mặt bằng. Đền bù vẫn đúng luật, nhưng không bao giờ đủ để mua lại vị trí cũ. Hàng chục triệu người từng được coi là “tầng lớp trên” buộc phải rời khỏi vùng an toàn của mình.
Nghe thì tàn nhẫn, nhưng chính giai đoạn này lại KHÔI PHỤC ĐỘNG LỰC CHO TOÀN XÃ HỘI. Người ngoại tỉnh nhận ra một sự thật rất rõ ràng: xuất thân không còn là lợi thế vĩnh viễn. Người nội đô, từng chỉ cần cho thuê nhà để sống ung dung, giờ cũng phải bươn chải, phải tái cấu trúc tài sản, phải tìm đường đi mới. Xã hội trở nên “công bằng” hơn theo một nghĩa rất lạnh: không ai được đứng yên mãi.
Dòng tiền từ nội đô bắt đầu dịch chuyển ra vùng ven. Vành đai mở rộng. Khu đô thị mới mọc lên. Những tập đoàn bất động sản đã ôm quỹ đất ngoại ô từ sớm trở thành kẻ thắng lớn nhất. Chính quyền có nguồn thu từ đất để xây metro, cao tốc, chỉnh trang đô thị. Tỷ lệ Đô thị hóa tăng nhanh từ 40% lên 70%. Người dân dồn về thành phố. Giá BĐS vùng ven được đẩy lên một mặt bằng hoàn toàn mới.
Đến khoảng năm 2020, khi đô thị hóa tiệm cận trần, dân số bắt đầu suy giảm, và tỷ trọng bất động sản chiếm khoảng 30% GDP, Trung Quốc bước vào giai đoạn thoái trào của địa ốc. Không phải vì họ làm sai, mà vì họ đã ĐI HẾT CHU KỲ TĂNG TRƯỞNG CUỐI CÙNG CỦA BĐS . Khi bất động sản đã trở thành trụ cột GDP ở mức quá lớn, nó không còn là động lực tăng trưởng nữa, mà trở thành gánh nặng cần điều chỉnh.
Nhìn lại toàn bộ quá trình đó, có thể nói rất ngắn gọn một điều mà nhiều người không muốn nghe: ĐỊNH DANH BẤT ĐỘNG SẢN LÀ ĐIỀU KIỆN CẦN ĐỂ NÂNG HẠNG THỊ TRƯỜNG. Trung Quốc làm từ năm 1998, và sau đó là hơn 20 năm bùng nổ. Không phải vì họ “đầu cơ”, mà vì họ đặt đúng viên gạch nền móng cho một thị trường tài sản vận hành đúng nghĩa.
Lịch sử không hỏi bạn có thích hay không. Nó chỉ lặp lại theo chu kỳ. Và câu hỏi quan trọng nhất, không phải là “bất động sản có tốt không”, mà là: BẠN ĐANG ĐỨNG Ở GIAI ĐOẠN NÀO CỦA THỜi ĐẠI TĂNG TRƯỞNG.
—-//—
Ở BẮC KINH, THƯỢNG HẢI – CÓ MỘT CON ĐƯỜNG RẤT PHỔ BIẾN KHIẾN NHIỀU GIA ĐÌNH “RƠI HẠNG” CHỈ SAU MỘT THẾ HỆ.
Không phải vì cờ bạc.
Không phải vì phá sản kinh doanh.
Càng không phải vì lười biếng.
Nó bắt đầu bằng một lựa chọn từng được coi là khôn ngoan tuyệt đối: giữ bất động sản dòng tiền nội đô.
Nhà Phố, Nhà Ngõ Nội Đô – từng là “bát cơm vàng”. Chỉ cần cho thuê là đủ sống. Cha mẹ an nhàn, con cái lớn lên trong cảm giác an toàn, tin rằng “đất trung tâm thì không bao giờ sai”. Cả gia đình mặc định mình đã đứng ngoài mọi biến động của xã hội.
Nhưng đô thị không vận hành bằng niềm tin.
Đô thị vận hành bằng quy hoạch.
Thực tế ở các siêu đô thị cho thấy: bất động sản dòng tiền nội đô thường tăng giá rất chậm, gần như chỉ đi cùng lạm phát. Trong khi đó, rủi ro lớn nhất của chúng không nằm ở thị trường mua bán, mà nằm trên những bản đồ quy hoạch treo lặng lẽ trong các phòng họp.
Chỉ cần một đề án Quy Hoạch chỉnh trang đô thị, một quyết định “tái thiết khu dân cư cũ”, toàn bộ tài sản tích lũy vài chục năm có thể bị thu hồi một cách hoàn toàn hợp pháp. Tiền đền bù không sai luật, không thấp, nhưng gần như không bao giờ đủ để mua lại vị trí cũ.
Và thế là gãy thế hệ.
Cha mẹ từng sống ung dung bằng tiền thuê nhà.
Con cái, sau một quyết định quy hoạch, buộc phải rời trung tâm, mua nhà xa hơn, hoặc quay lại vòng xoáy làm thuê – đúng như hàng triệu người khác.
Điều cay đắng nhất là: không ai trong câu chuyện này làm sai điều gì. Họ chỉ đứng yên quá lâu ở một vị trí từng đúng.
Ở Bắc Kinh và Thượng Hải, rất nhiều gia đình không nghèo đi vì thua lỗ, mà vì không kịp tái cơ cấu tài sản trước khi đô thị bước sang giai đoạn mới. Trong khi đó, những người bán nhà cũ sớm, chuyển sang đất nền giá rẻ vùng ven , khu đô thị mới … lại là nhóm có cơ hội đổi đời lần thứ hai.
Câu chuyện này không phải để dọa ai.
Nó chỉ cho thấy một quy luật lạnh lùng của đô thị hóa:
Ở các thành phố lớn, bất động sản không phải là “ở đâu”, mà là “đứng ở giai đoạn nào của thời đại tăng trưởng”.
Giai đoạn đầu: đất nội đô tăng giá mạnh, tạo ra một tầng lớp “ăn địa tô”, sống bằng cho thuê, gần như không cần lao động.
Giai đoạn sau: nội đô bị chỉnh trang, giãn dân, tái thiết. Lợi thế địa tô biến mất, và những ai không kịp dịch chuyển sẽ bị san phẳng rất êm ái – rất hợp pháp – và rất đau. Giai đoạn 2 này bắt đầu bằng những dấu hiệu rất nhỏ: tưởng chừng vô hại: đó là : cấm buôn bán vỉa hè, dẹp chợ cóc chợ tạm, cấm xe máy , quy định chặt chẽ về Phòng Cháy Chữa Cháy để giảm giá trị nhà phố nhà Ngõ Nội Đô, và tiếp theo là Lập Đề Án Nghiên cứu Quy Hoạch mở rộng các tuyến phố nội đô, Quy hoạch Không Gian Đô Thị : Và khi bị dính quy hoạch thì đương nhiên là nhà phố nhà ngõ sẽ giảm giá: bởi vì khó cho thuê bởi vì các quy định chặt chẽ về phòng cháy chữa cháy, và các trường đại học đã bị di dời ra ngoại ô: và khi bị dính quy hoạch thì kể cả khi chưa có kế hoạch đền bù: thì nhà ngõ nhà phố nội đô cũng bị mất giá mất thanh khoản: lại càng dễ dàng hơn cho việc đền bù giải phóng mặt bằng sau này.
Điều thú vị là: chính giai đoạn này lại tạo động lực cho hàng chục triệu người ngoại tỉnh. Khi họ thấy rằng xuất thân không còn là tấm vé vĩnh viễn – rằng người nội đô từng chỉ cần cho thuê nhà để sống sung sướng rồi cũng phải bươn chải lại từ đầu – xã hội trở nên “công bằng” hơn theo một cách rất khắc nghiệt. Và đó chính là nhiên liệu cho một chu kỳ tăng trưởng mới.
Nhưng kẻ hưởng lợi lớn nhất trong giai đoạn chuyển đổi này lại không phải người dân, mà là các tập đoàn bất động sản – những kẻ đã ôm sẵn quỹ đất dự án khổng lồ ở ngoại ô. Khi dòng tiền buộc phải rời nội đô vì quy hoạch, nó chảy thẳng vào các đại dự án, các khu đô thị mới. Chính quyền thu hồi và bán đấu giá đất nội đô cho các tập đoàn xây building tòa nhà văn phòng chung cư cao cấp giữa nội đô thì cũng có nguồn thu để xây metro, chỉnh trang hạ tầng. Nền kinh tế được kích thích. Một thế hệ “Cheabol” mới được hình thành.
NGƯỜI DÂN NỘI ĐÔ PHẢI LÀM GÌ ĐỂ KHÔNG BỊ BẦN CÙNG HÓA?
Câu trả lời rất phũ: phải hành động sớm – tái cơ cấu sớm – dịch chuyển sớm.
Bán nhà phố, nhà ngõ nội đô để mua đất nền vùng ven, khu mở rộng, nơi còn dư địa tăng trưởng. Ai hành động kịp sẽ giữ được vị thế. Ai chần chừ sẽ bị tụt lại, và đời con đời cháu sẽ phải bắt đầu lại từ đầu – giống hệt con cháu của người tỉnh lẻ ngày hôm nay.
Đô thị không thương xót ai đứng yên. Lịch sử không hỏi bạn có đồng ý hay không.
Nó chỉ ghi nhận một điều: ai đứng đúng vị trí trong chu kỳ sẽ trở thành Thượng Lưu – và ai bị bỏ lại phía sau sẽ trở thành Hạ Lưu.
Ở Trung Quốc Những người bán nhà đất nội đô sớm từ 2005 để Mua đất nền giá rẻ vùng ven → chính là nhóm đổi đời lần hai.
Còn ở VN thì có thể chính là lúc này: năm 2026
***
NÊN ĐẦU TƯ GÌ TẠI THỜI ĐIỂM NÀY
Cá nhân mình thấy có 03 loại BĐS nên đầu tư nhất, và mình đang đầu tư 03 loại này:
1- loại sử dụng được luôn: dùng để ở, để khai thác dòng tiền: để sưu tập: để thể hiện đẳng cấp : là bds biệt thự, shophouse sổ đỏ lâu dài ở các dự án quy hoạch 1:500 chuẩn chỉnh: => Mình đầu tư 20% tài sản
2- loại có giá trị trong tương lai: để nhân tài sản lên vài lần sau vài năm: và để dành cho đời con mình : là bds Vùng ven Hà Nội và Vùng ven HCM: loại có giá rẻ vài triệu /m2 : sẽ có tiềm năng tăng giá nhanh nhất: đặc biệt là những loại có tổng tiền < 1 tỷ 1 mảnh đất (đất có sổ trên sổ có sẵn đất ở)
=> Mình đầu tư 60% tài sản
3- loại BĐS đầu cơ: ôm giữ chờ tăng giá rất nhiều lần rồi bán cho người khác : mua tại đáy, bán tại đỉnh, hoặc đầu tư lâu dài chờ tăng giá hàng chục lần: là loại đất tỉnh giá < giá đền bù của nhà nước : tức là đơn giá khoảng 100k/m2 – 200k/m2 : tổng tiền vài trăm triệu 1 mảnh: diện tích hàng nghìn mét vuông (đất có sổ: trên cùng 1 cái sổ đó có sẵn đất ở: đất thổ cư) : loại này giống như cổ phiếu Penny: đợi đến cuối chu kỳ sẽ tăng mạnh: tuy nhiên trong giai đoạn giữa thì không biết bao giờ nó tăng: cứ mua sẵn để dành: nếu tăng mạnh thì giàu nhanh: còn nó chưa tăng thì cứ để đấy cũng không sợ mất giá.
=> Mình đầu tư 20% tài sản.
Danh mục của mình cũng tương tự bài viết này.
#diaoctritin #datnentayninh cung cấp các lô đất thổ cư vài triệu/m2 nằm trong khu dân cư tại huyện Bến Cầu & huyện Châu Thành, Tây Ninh (trước sát nhập).
Sưu tầm và chia sẻ: Nguyễn Tuấn Anh
|
MỜI MUA ĐẤT NỀN TÂY NINH
|
![]() |

Tham gia thảo luận