VIẾT LẠI ĐỜI MÌNH

VIẾT LẠI ĐỜI MÌNH

Trong xã hội hiện đại, chúng ta thường tôn vinh những biểu tượng của sự tự lực, những cá nhân vượt lên từ nghèo khó để tạo dựng cơ nghiệp đồ sộ. Tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ rực rỡ của sự thành đạt ấy thường ẩn chứa một cấu trúc tâm lý phức tạp mà nhà tâm lý học Dan P. McAdams gọi là “căn tính tự sự” [narrative identity]. Đây không chỉ là một bản lý lịch trích ngang, mà là một câu chuyện nội tại mà mỗi người tự viết nên để định nghĩa bản thân, tạo ra sự thống nhất và mục đích cho cuộc đời mình. Đối với nhiều người đàn ông trưởng thành trong bối cảnh khó khăn và gia đình khiếm khuyết tại Việt Nam, câu chuyện cuộc đời họ thường được dệt nên bởi ý chí kiên cường [agency] nhưng lại thiếu hụt đi sự kết nối cảm xúc sâu sắc [communion], và điều này dẫn đến một trạng thái nghịch lý: càng thành công về mặt xã hội, họ càng cảm thấy bất an và bất hạnh.

Sự hình thành căn tính này thường bắt nguồn từ một “câu chuyện nguồn gốc” [origin story] đầy rẫy những thiếu hụt. Khi một đứa trẻ lớn lên trong cảnh nghèo đói, chứng kiến sự bất ổn của gia đình hoặc sự vắng mặt của sự chăm sóc thương yêu của người cha, một cấu trúc tự thân [self-schema] về sự bất an sẽ được thiết lập. Để sinh tồn, cá nhân đó buộc phải phát triển một ý chí tự thân cực hạn [hyper-individual striving], nơi việc học tập và làm việc không còn là sự tận hưởng mà trở thành công cụ để thoát ly khỏi thực tại nghiệt ngã. Trong giai đoạn này, mặc cảm thấp kém [inferiority] đóng vai trò như một động cơ phản lực, thúc đẩy họ tiến về phía trước nhưng đồng thời cũng hình thành và củng cố niềm tin rằng cuộc đời là một đấu trường cạnh tranh khốc liệt, nơi “người nghèo nhất” luôn phải nỗ lực gấp bội để không bị đào thải.

Khi bước vào giai đoạn trưởng thành, những người đàn ông này thường vận hành theo một “kịch bản sống” [life script] mang tính hy sinh và trách nhiệm nặng nề. Họ mặc định rằng giá trị của bản thân tỷ lệ thuận với thành công vật chất và khả năng gánh vác gia đình. Đây là một dạng cam kết căn tính mang tính công cụ [instrumental identity commitment]: họ xây nhà cho cha mẹ, chu cấp cho con cái, kiến tạo doanh nghiệp, v.v… tất cả không hẳn vì nhu cầu nội tâm, vì hân hưởng trong hành động và thậm chí vì thương yêu mà để đáp ứng những kỳ vọng xã hội và để chứng minh sự hiện hữu lẫn giá trị của mình. Trong tâm thức họ, một “nhân vật lý tưởng” [imago] được dựng lên—đó là hình ảnh người đàn ông trụ cột, không được phép yếu đuối, luôn tự lực cánh sinh và không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Tuy nhiên, bi kịch nảy sinh khi sự tập trung quá mức vào thành tựu [agency] đã làm suy yếu khả năng kết nối [communion]. Những mối quan hệ, kể cả hôn nhân, đôi khi chỉ là những mảnh ghép trong bức tranh về sự ổn định bề ngoài, dẫn đến những “chuỗi đứt gãy tự sự” [narrative rupture] khi sự giàu sang không thể khỏa lấp được nỗi cô đơn và sự trống rỗng về cảm xúc. Giá trị của họ mang công thức = thành công + trách nhiệm.

Trong lý thuyết của McAdams, chúng ta thấy sự đối lập giữa “chuỗi ô nhiễm” [contamination sequences] khi những sự kiện tốt đẹp dẫn đến kết cục tiêu cực, và “chuỗi cứu chuộc” [redemption sequences] khi đau khổ được chuyển hóa thành ý nghĩa. Một người đàn ông đạt được đỉnh cao sự nghiệp nhưng lại rơi vào trầm cảm hoặc lệ thuộc vào các chất xoa dịu tâm thần chính là biểu hiện của chuỗi ô nhiễm: thành công không mang lại hạnh phúc mà chỉ làm trầm trọng thêm áp lực phải duy trì vị thế. Nỗi sợ cốt lõi ở đây không chỉ là mất tiền bạc, mà là sự sụp đổ của căn tính dựa trên hiệu suất [performance-based identity]. Họ lo sợ rằng nếu mất đi chức danh xã hội, họ sẽ trở nên vô giá trị và bị người thân rời bỏ, bởi họ tin vào một “giá trị có điều kiện” [conditional worth]—rằng mình chỉ đáng được yêu thương khi mình thành đạt.

Tuy nhiên, chính trong những cuộc khủng hoảng hiện sinh ấy, khả năng “tạo tác ý nghĩa” [meaning-making] bắt đầu nảy mầm. Khi những phương thức cũ không còn hiệu quả, cá nhân buộc phải thực hiện một quá trình tái cấu trúc tự sự [narrative reconstruction]. Việc tìm đến những phương pháp quan sát nội tâm như thiền tập hay tâm lý học không chỉ là để chữa lành triệu chứng, mà là để bắt đầu viết lại chương mới của cuộc đời. Đây là giai đoạn chuyển tiếp từ một căn tính dựa trên hành động sang một căn tính dựa trên sự hiện diện [being-based identity] , căn tính hiện thể đối lập với căn tính công cụ. Họ bắt đầu nhận ra rằng mình không nhất thiết phải là “siêu nhân” gánh vác mọi thứ một mình, mà có quyền được tổn thương, được sẻ chia và được thiết lập những kết nối lành mạnh. Sự cứu chuộc thực sự diễn ra khi những biến cố kinh doanh hay đổ vỡ tình cảm được nhìn nhận lại như những bài học về nhân tâm và sự khiêm nhường, thay vì chỉ là những thất bại nhục nhã.

Lúc đó, những người đàn ông này đang đứng ở ngưỡng cửa của một “căn tính ngưỡng” [liminal identity], trạng thái chưa hoàn toàn thoát ly khỏi bóng đêm của quá khứ nhưng đã bắt đầu nhìn thấy ánh bình minh của tự do nội tại. Việc giảm bớt mặc cảm, nhận diện được áp lực tự thân và học cách kết nối sâu sắc hơn với những người thân yêu chính là những dấu hiệu của một căn tính tự sự trưởng thành [mature narrative identity]. Đó là một căn tính có khả năng dung chứa những nghịch lý: vừa có thể quyết liệt trong kinh doanh, vừa có thể mềm mỏng trong tình cảm; vừa có thể tự hào về thành tựu, vừa có thể chấp nhận những giới hạn của sức khỏe và tuổi tác.

Cuộc hành trình từ một đứa trẻ nghèo khó đến một người đàn ông thành đạt đầy lo âu, và cuối cùng là một chủ thể biết quan sát và đồng cảm, là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của sự tái sinh tâm lý và sự phát triển hậu chấn thương [post traumatic growth]. Chúng ta không thể thay đổi những chương đầu của cuốn sách đời mình, nhưng chúng ta hoàn toàn có quyền quyết định giọng văn và ý nghĩa của những chương tiếp theo. Ý nghĩa cuộc đời không nằm ở việc chúng ta đã leo cao bao nhiêu trên nấc thang xã hội, mà ở việc chúng ta đã hiện diện chân thực thế nào trong từng khoảnh khắc và trong trái tim của những người đồng hành.

Mong rằng mỗi người, sau những bão giông của cuộc đời, đều có thể tìm thấy một chốn về bình yên trong chính câu chuyện mà mình đang viết, để thấy rằng sự cứu chuộc lớn nhất chính là khả năng yêu thương bản thân một cách không điều kiện, ngay cả khi không còn những khoảnh khắc rực rỡ bao quanh.

Note: Tặng những học trò nam của tôi.

Tác giả: Lê Nguyên Phương

Tuyên bố miễn trách nhiệm pháp lý (Disclaimer) Xem thêm

ĐẤT NỀN TÂY NINH GIÁ TỐT ĐANG BÁN

9.5 tỷ đ

Giường: 2m²: 90

2 PN, Bán, Saigon Pearl

9 giờ trước

9.5 tỷ đ

Giường: 2m²: 90

2 PN, Bán, Saigon Pearl

9 giờ trước

11.0 tỷ đ

Giường: 2m²: 90

2 PN, Bán, Saigon Pearl

9 giờ trước

11.0 tỷ đ

Giường: 2m²: 90

2 PN, Bán, Saigon Pearl

9 giờ trước

12.0 tỷ đ

Giường: 2m²: 90

2 PN, Bán, Saigon Pearl

10 giờ trước

12.0 tỷ đ

Giường: 2m²: 90

2 PN, Bán, Saigon Pearl

10 giờ trước

Bài viết liên quan

DỰ THẢO MỚI SIẾT ĐƯỜNG “LÁCH” CỦA NGÂN HÀNG

Dự thảo Thông tư mới khiến nhiều ngân hàng cảm thấy sức nóng từ cơ quan...

Tiếp tục đọc

“MADE WITH CHINA” – CƠ HỘI CHUYỂN MÌNH HAY SỰ PHỤ THUỘC MỚI?

Trung Quốc nhường vai trò "công xưởng" cho các nước như Việt Nam để họ trở...

Tiếp tục đọc

“CHỊ ĐẦU TƯ CẢ TỶ RỒI, EM LO GÌ” – CÂU NÓI CỬA MIỆNG CỦA NHỮNG CÁI BẪY

Những gì tôi nhận ra sau nhiều lần chứng kiến người khác mất tiền vì lừa...

Tiếp tục đọc

Tham gia thảo luận

Chat zalo với Trí Tín
Chat ngay